Chào mừng quý vị đến với website của Trường Tiểu học Duy Trung
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Tâm sự nhân ngày Nhà giáo Việt Nam - Lưu Thị Khen
Kính thưa quý vị đại biểu cùng tất cả quí thầy cô giáo !
“Mai xa rồi ta gởi lại trường xưa
Ơn thầy cô với bao điều thầm lặng
Dẫu không nói nhưng lòng ta tự biết
Suốt cuộc đời ta nợ một niềm tin”
Vâng! dù cho chúng ta là ai, ở bất cứ địa vị nào thì cũng phải lớn lên trong sự dạy dỗ của thầy cô. Thầy cô là những người trực tiếp thắp lên ngọn lửa tri thức cho các em. Nhưng thử hỏi mấy ai hiểu hết ý nghĩa về những việc làm thầm lặng của những người đáng kính ấy.
Nghề giáo thường được nói đến như nghề lái đò và thầy cô được ví như những người đưa đò. Những chuyến đò âm thầm chở từng lớp người, từng lớp học trò ngày ngày đến bến bờ tri thức. Con đò cứ lặng lẽ theo dòng thời gian mang người lữ khách đến nơi họ cần đến. Trên con đường bến bờ ấy không phải lúc nào cũng được suôn sẻ, đôi khi họ gặp phải sóng dữ, khó khăn, trở ngại. Vì tình thương yêu bao la của chính mình như ngọn lửa ấm áp sưởi ấm trái tim đã giúp người đưa đò vững tay chèo tiếp tục cầm lái.
Người Thầy còn như một nhà làm vườn, đêm ngày ươm trồng chăm sóc cẩn thận cho hạt giống của mình mong sao chúng có thể lớn nhanh, khỏe mạnh để góp ích cho đời. Điều nhà làm vườn đang gieo trồng ở đây là hạt giống tâm hồn – sự nghiệp trồng người. Họ đã cung cấp cho xã hội một hành trang vững chắc, một kiến thức vững vàng. Đó là thứ tài sản vô giá để chúng ta chập chững bước từng bước vào cuộc sống đầy chông gai và thử thách.
Niềm vui sướng khi thấy lũ học trò tung tăng cắp sách đến trường, hí hoáy làm bài kiểm tra tốt và hoàn thành nhiệm vụ được giao. Niềm vui của người học trò cũng chính là niềm vui của người Thầy. Rồi những nỗi buồn vì các cô cậu học trò hư, quậy phá, chịu đựng cảnh học sinh vô lễ với những lời lẽ và hành động không hay nếu mình quá nghiêm khắc. Thử hỏi, người Thầy đã phải trải qua biết bao nhiêu tình huống khó xử để khắc phục nhiều trường hợp tiêu cực, uốn nắn chúng ta thành những người công dân tốt. Đó là sự tự kiểm điểm, chất vấn bản thân với hàng trăm câu hỏi đặt ra. Một sự đấu tranh tư tưởng và cần khoảng thời gian dài để suy nghĩ, xem xét và giải quyết. Và rồi khóe mi kia là những giọt nước mắt ....giọt nước mắt không được chảy xuôi mà chảy ngược vào lòng - khóc cho đàn con nghịch ngợm gây ra biết bao nhiêu điều phiền muộn.
“ Dòng sông sâu con đò dài đo được
Lòng người đưa đò ai biết được sự bao la”
Những con đò lặng lẽ ấy có biết rằng người lữ khách hôm nào mấy ai nhớ về mình không? Hay chỉ là người đi đò qua sông rồi lại quên ngay bến sông với người lái đò ngày nào? Đó là cái khác nhau về nét đặc trưng của nghề giáo và nghề khác. Người đưa đò không đòi hỏi người đi đò phải nhớ công ơn của mình mà họ nhận ra rằng trách nhiệm của họ là phải đưa lữ khách cặp bến an toàn. Trong bước đường tương lai sau này khi gặp lại nhau chỉ cần chúng ta gật đầu chào hỏi với một nụ cười thân thiết tình người, đã sưởi ấm trái tim người thầy. Một nhà giáo chân chính là người có tấm lòng yêu nghề, yêu người với sự hy sinh cao cả trong thầm lặng. Với cái Tôi đích thực của chính bản thân mình. Tôi nhớ: LêNin đã từng nói: “Người Thầy chọn nghề hay chính nghề chọn họ.” Thì nghề cũng đã gắn liền với máu thịt và người học trò là những bộ phận không thể thiếu của cơ thể. Quý thầy cô kính mến! Chính tấm lòng yêu nghề mới giúp chúng ta có thể vượt qua tất cả để dẫn dắt đàn con bước trên con đường phía trước đi vào đúng quỹ đạo của nó. Đã chọn nghề giáo thì suốt đời gắn liền với nghiệp giáo, cần có một trái tim nhân hậu, luôn trải tấm lòng khoan dung vị tha và yêu thương với lũ học trò. Người Thầy luôn biết quan tâm, chia sẻ, lắng nghe và khuyên nhủ, sẵn sàng tha thứ cho lỗi lầm của tuổi học trò ngây thơ trong sáng.
Dòng thời gian êm đềm trôi mãi, nó không chờ đợi một ai. Nhìn ngắm lại những người hằng ngày đứng trên bục giảng thì ắt hẳn chúng ta thấy được sự thay đổi. Khuôn mặt ấy đã xuất hiện nếp nhăn, mái tóc kia không phải là hạt bụi phấn vô tình ngày nào mà đó là những sợi bạc của tháng năm- của nghề giáo – nghiệp giáo. Các thầy cô ạ!Nếu được ví như một nốt nhạc thì Thầy Cô sẽ là nốt trầm xao xuyến, êm đềm nhưng dằng dặc lòng người. Nếu là một nhạc cụ thì họ là sáo vi vu những giai điệu nhẹ nhàng làm lay động hàng triệu triệu trái tim biết yêu thương. Nếu được ví như một cái gì đó, họ như một chuông gió lặng lẽ rung trong không gian đất trời với những giai điệu tí tách vi vu. Nếu là một thứ vật chất mà ta không nhìn thấy được, họ như một cơn gió nhẹ thoảng qua âm thầm mang yêu thương thì thầm bên tai những âm thanh vang vọng mãi cuộc đời mỗi người. Mượn hình ảnh con đò để nói về người Thầy chắc không thỏa đáng-nhưng đành vậy –âu đó là cách nghĩ để nhớ nhớ về Người với một tấm lòng trân trọng nhất.Và cuối cùng tôi xin mượn những vần thơ ngắn ngủi của một học trò xin được gởi tặng tất cả quí thầy cô nhân ngày NGVN
“ Xin cho con ngàn lần ơn đáp
Xin cho trò ngàn kiếp trả ơn
Xin cho con ngàn đời thương nhớ
Xin cho trò ngàn thưở tri ân”.
Xin cám ơn quí vị đại biểu và quí thầy cô đã lắng nghe !
Nguyễn Thị Tám @ 14:59 30/11/2011
Số lượt xem: 297



Các ý kiến mới nhất