Chào mừng quý vị đến với website của Trường Tiểu học Duy Trung
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Kể chuyện: Bác Hồ đi làm ruộng với nông dân
BÀI DỰ THI: KỂ CHUYỆN VỀ TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH
Chuyên đề: NHỮNG MẪU CHUYỆN BÁC HỒ ĐI LÀM RUỘNG VỚI NÔNG DÂN
Chủ tịch Hồ Chí Minh sinh ra trong một gia đình nhà nho yêu nước ở làng Hoàng Trù - nay là xã Kim Liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Trong cảnh nước mất nhà tan, chứng kiến cảnh lầm than của đồng bào dưới ách áp bức bóc lột của thực dân, phong kiến, người quyết chí ra đi tìm đường cứu nước. Tháng 6 năm 1911, tại Bến Nhà Rồng, Người đã vẫy tay chào tạm biệt Tổ quốc thân yêu để lênh đênh trên sóng nước, bắt đầu một cuộc hành trình dài đầy chông gai phía trước: đi tìm con đường cứu nước cho dân tộc Việt Nam. Với hai bàn tay trắng và làm rất nhiều việc như phụ bếp, cào tuyết,... mục đích của Người là đi được nhiều nơi, học cho được nhiều điều để đạt được cái đích cuối cùng là tìm ra con đường giải phóng cho dân tộc mình. Người đã qua nhiều nơi trên thế giới, đến đâu người cũng thấy cảnh áp bức bóc lột của giai cấp thống trị, cảnh lầm than của người lao động. Vừa phải làm việc để kiếm cái ăn, vừa tự học tiếng các nước để học tập, nghiên cứu, vừa tham gia các hoạt động xã hội để đấu tranh chống chủ nghĩa thực dân, bảo vệ dân nghèo bị áp bức. Tìm thấy chủ nghĩa Mác-Lê nin là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời của Bác, ngồi trong phòng Người mừng khôn xiết đến không cầm được nước mắt, như Chế Lan Viên đã viết:
"Bác reo lên một mình như nói cùng dân tộc
Cơm áo là đây ! Hạnh phúc đây rồi
Hình của Đảng lồng trong hình của nước
Phút khóc đầu tiên là phút Bác Hồ cười"
Từ đó Người miệt mài nghiên cứu, vận dụng, hoạt động để truyền bá chủ nghĩa Mác-Lê nin vào Việt Nam.
Năm 1925, Người đề xướng thành lập Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí hội- tiền thân của Đảng Cộng Sản Việt Nam; ngày 3 tháng 2 năm 1930, người chủ trì Hội nghị hợp nhất những người Cộng sản Việt Nam ở thành phố Cửu Long - Trung Quốc, tại Hội nghị này Đảng Cộng Sản Việt Nam được thành lập; năm 1941, sau 30 năm bôn ba ở nước ngoài, trải qua bao nhiêu thăng trầm, người đã bí mật về nước trực tiếp chỉ đạo cách mạng Việt Nam. Dưới sự lãnh đạo tài tình của Người, dân tộc ta đã làm nên cách mạng tháng 8 năm 1945; ngày 2 tháng 9 năm 1945 Bác thay mặt Chính phủ Lâm thời nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà đọc Tuyên ngôn độc lập tại quảng trường Ba Đình, Hà Nội - khai sinh Nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam Á. Và vào ngày 2 tháng 9 năm 1969, sau một cơn đau tim nặng, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã qua đời, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng bào cả nước và nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới.
Chủ tịch Hồ chí Minh - Người là danh nhân văn hoá thế giới, anh hùng giải phóng dân tộc. Suốt cả cuộc đời, Người đã hi sinh cho sự nghiệp cách mạng của dân tộc, vì độc lập, tự do, vì cuộc sống ấm no, hạnh phúc của nhân dân và cho toàn nhân loại; là người Cộng sản Việt Nam đầu tiên tiếp thu, truyền bá chủ nghĩa Mác-Lê nin vào nước ta; là người sáng lập, xây dựng và rèn luyện Đảng ta thành một khối vững mạnh, trong sạch. Trải qua những chặng đường lịch sử, Người là linh hồn, là ngọn cờ chói lọi lãnh đạo cách mạng Việt Nam giành từ thắng lợi này đến thắng lợi khác.
Suốt cả cuộc đời, Người dành tất cả tình thương yêu bao la cho đồng bào, đồng chí, con cháu, già trẻ, gái trai, miền xuôi, miền ngược, Bắc cũng như Nam. Trong cuộc sống cũng như trong công việc, Người coi trọng cả đức và tài, song đức là gốc. Mỗi bài nói, bài viết, một lời căn dặn, một buổi gặp gỡ, công tác của Người đều chứa đựng ý nghĩa tư tưởng, hành vi và quan niệm đạo đức cách nạng sáng ngời. Chủ tịch Hồ chí Minh - Lãnh tụ thiên tài, người thầy vĩ đại của cách mạng Việt Nam, anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hoá thế giới đã đi xa, nhưng đã để lại cho chúng ta di sản tinh thần to lớn, những tư tưởng vô giá, những giá trị nhân văn cao cả, trong đó đặc biệt là tư tưởng cách mạng. Con người, cuộc đời và sự nghiệp cách mạng của Bác là tấm gương đạo đức mẫu mực cho toàn Đảng, toàn dân ta, cho các thế hệ hôm nay và mai sau học tập và làm theo.
Đặc biệt trong những năm tháng chiến đấu gian khổ, một mất một còn với quân thù xâm lược, Bác vẫn luôn quan tâm và dành nhiều tình cảm ưu ái đến bà con nông dân; luôn hiểu được nỗi khổ của bà con lao động, động viên bà con tăng gia sản xuất cũng là đóng góp một phần công sức của mình vào công cuộc kháng chiến cứu nước. Câu chuyện nào về Bác cũng thật sự xúc động, là bài học quí giá, là tấm gương sáng cho mọi người học tập và làm theo. Trong khuôn khổ của hội thi hôm nay, tôi xin được kể lại vài mẩu chuyện về Bác Hồ khi Người tham gia lao động cùng bà con nông dân.
Qua những mẩu chuyện sau đây, một phần nào đã nói lên tình cảm của Bác với bà con nông dân.
Câu chuyện về Bác Hồ tham gia lao động cùng với nông dân được kể theo lời kể của Bá Ngọc, trích trong "Một số lời dạy và mẩu chuyện về tấm gương đạo đức của chủ tịch Hồ chí Minh" do Ban Tuyên giáo tỉnh ủy Quảng Nam phát hành.
Câu chuyện được kể như sau:
Bác sinh ra và lớn lên trong một gia đình nhà Nho, nhưng là nhà Nho có nguồn gốc nông dân. Thời gian dài từ tấm bé đến tuổi học trò Bác sống ở quê giữa những người nghèo khổ, một nắng hai sương ngoài đồng nên Người thấm thía nỗi khổ, nỗi vất vả của người nông dân. Những việc của nghề nông đối với Bác cũng không có gì xa lạ. Thời kì hoạt động cách mạng ở nước ngoài, khi người được bầu vào Ban Chấp hành quốc tế Nông dân, có người thắc mắc hoài nghi vì Bác khai trong lí lịch là xuất thân nhà Nho, trí thức, nghề nghiệp chính lại là thủy thủ, họ e rằng Bác sẽ không có điều kiện để am hiểu các vấn đề về nông dân. Sau khi bế mạc Đại hội Nông dân, các đại biểu đã đi thăm một nông trang, thấy nông dân đang lao động, Bác cũng xắn quần xuống giúp một nông dân đang làm ruộng, việc nhà nông đối với Bác không gì khó khăn, trong khi các đại biểu nhiều người đang lúng túng, thì Bác làm nhanh nhẹn như một nông dân thực thụ, trước con mắt thán phục của mọi người. Có ai biết một thời Bác ra đồng cùng người dân quê làng Sen làm lụng, hay những lúc đi trồng nho cùng những người nông dân nghèo khổ ở Bruklin nước Mỹ. Trên mặt trận báo chí công luận, Bác là người viết nhiều về nông dân, tố cáo, vạch mặt sự bóc lột sức lao động người nông dân của địa chủ cường hào phong kiến, đẩy nông dân vào con đường bần cùng bằng sưu cao thuế nặng. Bác đã tìm ra và chính Người thực hiện cương lĩnh giải phóng người nông dân bằng cuộc Cách mạng Tháng Tám lịch sử. Người đã để lại một di sản có một không hai trong lịch sử loài người: chân dung người lãnh tụ bên người nông dân...
Ngay sau khi giành được chính quyền, tuy bận trăm công nghìn việc, Bác vẫn dành nhiều thời gian, không những nhắc nhở các địa phương đắp đê chống lụt, mà còn trực tiếp xuống tận các xã để đôn đốc, kiểm tra công việc. Biết tin đê sông Hồng ở khu vực Hưng Yên, Thái Bình bị vỡ, Bác đích thân xuống kiểm tra việc khắc phục hậu quả để có biện pháp kịp thời cùng chính quyền địa phương vận động giúp đỡ nhân dân vượt qua khó khăn. Bác hỏi cặn kẽ số người bị nạn, trước hết phải lo cái ăn để họ khỏi đói bữa, sau đến nơi ở và ổn định sinh hoạt cho mọi người, tập trung nhân tài vật lực để đắp lại chỗ đê bị vỡ. Bác hứa khi nào đắp xong Bác sẽ xuống thăm. Thế rồi giữ đúng lời hứa, bốn tháng sau Bác xuống cắt băng khánh thành chỗ đê vừa mới đắp. Bác đi kiểm tra một lượt, nhìn chỗ giáp ranh đê mới đê cũ, Người nhắc nhở phải tăng cường gia cố mới an toàn. Bác vừa đi vừa nhún thử độ lún, khen đắp nhanh nhưng chưa lèn chặt, cần tăng cường thêm lực lượng để đầm thật kĩ mới đảm bảo lâu dài.
Lần Bác về Hải Hưng tham gia chống hạn với nông dân, nghe tin Bác về các đồng chí cán bộ tỉnh tổ chức đón Bác long trọng. Bác không hài lòng, phê bình ngay: "Bác về là đi chống hạn chứ phải đi chơi đâu mà đón tiếp". Bác ăn mặc quần áo như một lão nông thực sự. Người đi rất nhanh đến chỗ nhân dân đang đào mương, xắn quần, xắn tay áo xuống cùng đào đất với bà con, để lại phía sau các "quan cách mạng" trong những bộ quần áo bảnh bao đang lúng túng hổ thẹn trước dân chúng. Cuối cùng tất cả ào xuống đào đất với bà con theo gương Bác. Bác không nói, không hô hào, nhưng Người đã làm cuộc cách mạng cho "các quan" trước muôn dân. Bác ăn cơm chung với mọi người tại nơi đang đào mương. Thấy người xới cơm, xới bát nào cũng vơi, Bác nói vui: "Chú xới cơm thế này thì công việc làm sao cho đày được". Bữa cơm có Bác vui hẳn lên. Bác hỏi chuyện: "Các chú có biết nấu nướng không?". Mỗi người kể theo cách hiểu của mình. Bác thừa hiểu chẳng có ai ở nhà thực sự giúp vợ nấu ăn cả nên nghe nói nấu nướng sao thì kể vậy. Rồi Bác kể chuyện Bác làm phụ bếp thế nào nên biết nấu nướng. Bác nói nghề nấu ăn ai biết nấu kể là biết ngay, còn ai chỉ nghe hoặc nhìn thì không thể bịp được người khác. Bác phân tích cái lợi của việc tự mình phải biết nấu nướng để phục vụ cho mình và mọi người. Chuyện vui nhưng Bác giáo dục đạo đức con người, đạo đức cộng sản trong cán bộ. Bác lo lắng quan tâm đến sự tiến bộ cưa cán bộ từ những việc làm bình thường nhất nhưng chính đó là những xuất phát điểm của đạo đức chân chính, mà mọi người cán bộ muốn dân tin thì xoi vào để tự xem xét, rèn luyện hoàn thiện mình.
Có một lần Bác về Hà Đông chống hạn, khi đến một con mương chắn ngang đường đồng chi chủ tịch tỉnh mời Bác đi vòng đến chỗ dễ qua hơn. Nhìn xuống thấy đồng chí chủ tịch tỉnh đi đôi giày bóng lộn, Bác bảo: “Chú đi đường ấy”, nói rồi Bác cởi dép lội tắt qua cho nhanh để đến với nông dân đang tát nước chống hạn. Sang bờ bên kia, bác bảo mọi người cùng tát nước với nông dân. Bác chỉ một thanh niên ăn mặc bảnh bao cùng tát nước với Bác, nhưng đồng chí này không biết tát nước, đồng chí bí thư tỉnh đỡ lời: “ Thưa Bác đồng chí này là nhà báo ạ”, Bác cười và nói: “Nhà báo của nông dân thì phải biết lao động như nông dân thì viết mới đúng được”.
Những năm tháng cuối đời, tuy sức khỏe yếu nhưng Người đã dành nhiều thời gian làm việc với các đồng chí phụ trách nông nghiệp. Họp Bộ Chính trị hay trong các buổi làm việc về nông nghiệp, Bác thường nhắc đến Điều lệ hợp tác xã. Bác bảo công nhân có ngày kỉ niệm, nên lấy ngày ban hành điều lệ hợp tác xã làm ngày kỉ miệm cho nông dân. Bác dặn viết bản diều lệ sao cho nông dân ít học cũng hiểu được. Sau khi đọc bản dự thảo, Bác nói đây là bản dùng cho cán bộ, còn đối với xã viên thì viết tóm tắt hơn, dễ hiểu hơn. Bác đọc và sửa chữa rất kĩ, có chỗ nào chữ nghĩa cầu kì khó hiểu Bác đều sửa lại. Sau đó Bác yêu cầu chuyển nội dung bản điều lệ sang diễn ca phát trên đài phát thanh cho dân dễ thuộc, dễ nhớ, dễ làm theo.
Từ câu chuyện Bác đi làm ruộng cùng nông dân đầy cảm động, gợi cho chúng ta phải biết sống, biết yêu thương và hơn thế phải biết quí trọng và dành những tình cảm ưu ái, chân thành nhất đến với bà con nông dân là những “Chiến sĩ diệt giặc đói.
Ruộng rẫy là chiến trường
Cuốc cày là vũ khí
Nhà nông là chiến sĩ
Hậu phương thi đua với tiền phương.
Cuộc đời của Bác là cuộc đời đầy sóng gió và gian khổ hy sinh, vô cùng cao thượng và phong phú, vô cùng trong sáng và đẹp đẽ. Người là hiện thân tấm lòng nhân ái, vị tha, khoan dung nhân hậu…Người là bậc đại nhân, đại trí, đại dũng nhưng lại vô cùng giản dị, khiêm tốn, gần gũi và giàu tình yêu thương con người. Cuộc sống của người không gợn một chút riêng tư, thật đúng như những dòng thơ của Tố Hữu đã từng ngợi ca:
Ôi ! Lòng Bác vậy cứ thương ta
Thương cuộc đời chung, thương cỏ hoa
Chỉ biết quên mình cho hết thảy
Như dòng sông chảy nặng phù sa…
Chính vì lẽ đó nên dẫu có đi thật xa, Bác kính yêu của chúng ta vẫn sống mãi, sống mãi cùng với nền tảng tư tưởng và tấm gương đạo đức rất đỗi trong sáng, tuyệt vời của Người.
Học tập và làm theo tấm gương dạo đức của chủ tịch Hồ Chí Minh, điều quan trọng nhất là mỗi chúng ta cần phải biết khắc ghi những lời dạy bảo ân cần của Người và điều quan trọng hơn là phải biết sống, sống như thế nào cho phải đạo làm người, sống với nhau phải có tình có nghĩa, phải biết thương yêu, quan tâm, chăm sóc, phải giúp đỡ lẫn nhau trong mọi công việc khi cần thì dám hi sinh quyền lợi của cá nhân cho lợi ích của tập thể. Đúng thế ! Những câu chuyện kể về Bác cho đến hôm nay vẫn còn nguyên giá trị và ý nghĩa về mặt thực tiễn.
Tự hào thay đất nước ta, có vị cha già dân tộc kính yêu, người thầy vĩ đại của cách mạng Việt Nam, một nhà lãnh đạo thiên tài, một anh hùng giải phóng dân tộc và là một danh nhân văn hóa thế giới, là Bác Hồ Chí Minh.
Ta tự hào là người Việt Nam ! tự hào là người Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh !
Riêng bản thân, qua câu chuyện về tấm gương đạo đức của Người, tôi thấy mình tự tin hơn, quyết tâm học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Người, phấn đấu làm một công dân tốt, một nông dân tốt trong thời kì hội nhập, góp phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước; xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.
Xin cám ơn !
Huỳnh Văn Tâm @ 16:53 31/10/2010
Số lượt xem: 8019



Các ý kiến mới nhất